(TNTS) Tôi sống trong ký túc xá. Những góc riêng trở nên hiếm hoi. Tôi cũng có những nỗi buồn, những vấp váp, tôi cũng cần có một góc riêng tư, tĩnh lặng để lấy lại thăng bằng và suy ngẫm.
Chiếc giường tầng hai với cái nội vụ vuông vức đã trở thành góc riêng của tôi. Tôi học trong trường hệ quân sự nên mỗi sinh viên buổi sáng thức dậy phải xếp chăn màn thật thẳng thớm, gọn gàng (gọi là nội vụ) và đặt ở đầu giường. Điều đó không chỉ là quy định mà còn là tác phong. Và tôi yêu thích công việc này mặc dù tôi xếp nội vụ không thành thục và đẹp như các bạn cùng phòng. Nhìn thấy cái nội vụ vuông vức, nằm gọn ở đầu giường thấy vui và nhẹ nhõm. Cảm nhận một buổi sáng bắt đầu trong khoan khoái và tràn đầy hứng khới. Bắt đầu một ngày học tập, rèn luyện với một tâm thế vững vàng.
Có những lúc tôi cần sự bình yên, tôi trở về căn phòng ký túc xá, trèo cầu thang sắt lên giường, gối đầu lên cái nội vụ của mình, thấy bình yên và dễ chịu. Có lẽ, không có góc riêng nào có thể thay thế.
Tôi về quê trong những kỳ nghỉ kéo dài. Sáng thức dậy, tôi không phải xếp nội vụ. Tôi bỗng thèm trở về trường, về căn phòng nhỏ đông đúc, xếp cái nội vụ để lòng bình yên và ngập tràn niềm vui.
Trần Minh Hợp (Lớp D16A, trường ĐH ANND)